Champions League là đỉnh cao của bóng đá cấp câu lạc bộ. Với nhiều cầu thủ, lọt vào trận chung kết Champions League là thành tựu cao quý nhất. Đây là sự kiện có quy mô lớn hơn cả Super Bowl, được gần 400 triệu người tại hơn 200 quốc gia theo dõi.
Một số đội bóng có tầm ảnh hưởng lớn nhất lịch sử Champions League từng phải nếm trải nỗi đau trong các trận chung kết. Những đội khác lại tạo nên dấu ấn, khiến cả thế giới biết đến sự xuất hiện của mình.
Các trận đấu không phải lúc nào cũng trở thành kinh điển, bởi sự căng thẳng kết hợp với những đấu pháp được chuẩn bị kỹ lưỡng có thể đẩy trận đấu vào thế bế tắc. Nhưng khi những đội bóng xuất sắc nhất thế giới chạm trán nhau, đôi khi một cuộc thư hùng để đời sẽ ra đời.
Không ai có thể dàn dựng mọi thứ theo cách đó và nó cũng không nhất thiết là kết quả của chất lượng chuyên môn, nhưng một trận chung kết hấp dẫn chính là điều rất nhiều người hâm mộ mong muốn. Theo tiêu chí ấy, dưới đây là năm trận chung kết Champions League vĩ đại nhất...
AC Milan 3-3 Liverpool (2005)
Đứng đầu danh sách, màn ngược dòng của Liverpool tại Istanbul là một phép màu bóng đá.
Đoàn quân của Rafael Benitez bị đánh giá thấp hơn rất nhiều trước giờ bóng lăn. Đội hình Milan dày dạn kinh nghiệm và sở hữu tài năng vượt trội đã vô địch giải đấu hai năm trước, đồng thời giữ sạch lưới năm trong sáu trận thuộc vòng đấu loại trực tiếp.
Cafu, Kaka, Jaap Stam và Hernan Crespo được bổ sung vào đội hình xuất phát từng hòa Juventus 0-0 trong trận chung kết năm 2003.
Paolo Maldini đưa đại diện Serie A vượt lên ngay phút đầu tiên. Cú đúp chóng vánh của Crespo trước giờ nghỉ dường như đã giúp Milan cầm chắc chiếc cúp.
Steven Gerrard khơi nguồn cho cuộc vùng dậy bằng cú đánh đầu thành bàn ở phút 54, trước khi Vladimir Smicer rút ngắn tỷ số xuống 2-3 chỉ vài phút sau đó.
Năm phút sau, đội trưởng Liverpool xâm nhập vòng cấm và mang về một quả phạt đền. Xabi Alonso đá bồi thành công sau cú sút từ chấm 11 mét để gỡ hòa, khiến Carlo Ancelotti cùng dàn siêu sao Milan chết lặng.
Màn trình diễn anh hùng của Jerzy Dudek bắt đầu từ trước loạt sút luân lưu, khi anh thực hiện những pha cứu thua bằng phản xạ phi thường để giữ nguyên tỷ số.
Ngay cả loạt sút luân lưu cũng đầy kịch tính, khi Liverpool dẫn trước hai lượt sút rồi John Arne Riise thực hiện không thành công. Dudek cản phá quả phạt đền thứ năm của Milan, một cú sút thiếu lực từ Andriy Shevchenko, qua đó giúp Liverpool giành chiếc Cúp C1 châu Âu thứ năm.
Real Madrid 7-3 Eintracht Frankfurt (1960)
Alfredo di Stefano và Ferenc Puskas là cặp tiền đạo vĩ đại nhất lịch sử bóng đá.
Sau khi đã giành bốn Cúp C1 châu Âu liên tiếp, Real Madrid hành quân lên phía bắc tới sân Hampden Park để đối đầu đại diện Đức Eintracht Frankfurt trước sự chứng kiến của 127.621 khán giả, lượng người xem trực tiếp lớn nhất lịch sử các trận chung kết Cúp C1 châu Âu/Champions League.
Richard Kress bất ngờ đưa Frankfurt vượt lên từ sớm. Bàn thắng ấy đã đánh thức Los Blancos và họ nhanh chóng dập tắt mọi hy vọng về một cú sốc theo cách đầy uy lực.
Di Stefano ghi hai bàn trước giờ nghỉ, Puskas lập hat-trick trong khoảng thời gian từ đầu hiệp hai đến phút 60, rồi có bàn thứ tư ở phút 71. Pha lập công thứ tư của cầu thủ người Hungary mở màn cho vài phút điên rồ, với bốn bàn thắng xuất hiện từ phút 71 đến 75.
Erwin Stein ghi bàn ngay sau Puskas, Di Stefano hoàn tất cú hat-trick ở phút 73 và Stein có thêm một bàn danh dự ở phút 75.
Di Stefano khi ấy là chủ nhân đương nhiệm của Quả bóng vàng. Dù Puskas chỉ về nhì trong cuộc bình chọn năm 1960, tập thể của họ vẫn được xem là một trong những đội bóng vĩ đại nhất từng thi đấu.
Milan 4-0 Barcelona (1994)
Có 70.000 khán giả tại Athens chứng kiến đội hình Milan sứt mẻ, dưới sự dẫn dắt của cựu huấn luyện viên tuyển Anh Fabio Capello, tạo nên cú sốc trước Barcelona.
Barcelona từng đánh bại Sampdoria hai năm trước và đoàn quân của Johan Cruyff được đánh giá cao hơn hẳn sau khi vừa giành chức vô địch La Liga thứ tư liên tiếp.
Quy định khi đó chỉ cho phép mỗi đội đăng ký ba cầu thủ nước ngoài. Capello buộc phải gạch tên Florin Raducioiu, Jean-Pierre Papin và Brian Laudrup.
Cruyff quyết định không chọn Michael Laudrup, người sau đó lập tức chuyển sang Real Madrid vào mùa hè kế tiếp.
Không một dự đoán Champions League nào khi ấy đặt niềm tin vào Milan. Ngoài bộ ba kể trên, Capello còn thiếu Marco van Basten, Franco Baresi, cầu thủ đắt giá nhất thế giới Gianluigi Lentini và Alessandro Costacurta.
Một trong những ngoại binh của Milan là Dejan Savicevic, người từng vô địch Cúp C1 châu Âu cùng Red Star năm 1991. Savicevic kiến tạo bàn mở tỷ số cho Daniele Massaro, trước khi tiền đạo người Italy ghi bàn thứ hai trong thời gian bù giờ.
Cầu thủ người Montenegro, á quân Quả bóng vàng ba năm trước đó, ghi bàn thứ ba ngay sau giờ nghỉ trước khi Marcell Desailly ấn định tỷ số 4-0.
Borussia Dortmund 3-1 Juventus (1997)
Trận chung kết chứng kiến Paul Lambert đối đầu Zinedine Zidane ở khu vực trung tâm hàng tiền vệ.
Borussia Dortmund bị đánh giá thấp hơn trước cuộc đối đầu với Juventus tại Munich. Đội bóng Italy là nhà đương kim vô địch châu Âu và sở hữu đội hình quy tụ hàng loạt tài năng vĩ đại bậc nhất lịch sử.
Karl-Heinz Riedle đá cao nhất trên hàng công Dortmund và ghi hai bàn chỉ trong vòng năm phút ở hiệp một, giúp đại diện Bundesliga tạo ra lợi thế an toàn trước giờ nghỉ.
Marcello Lippi tung Alessandro del Piero vào sân và cầu thủ này đưa Bà đầm già trở lại cuộc chơi bằng bàn thắng ở phút 65.
Cầu thủ vào sân thay người Lars Ricken ghi bàn chỉ vài giây sau khi rời ghế dự bị, qua đó định đoạt chiếc cúp cho Dortmund. Cú lốp bóng từ ngoài vòng cấm của anh thực sự tuyệt mỹ.
Chiến thắng này đến nay vẫn là lần duy nhất Dortmund đăng quang tại Champions League, đồng thời mở đầu cho cơn khát danh hiệu kéo dài của Juventus ở đấu trường này. Bà đầm già đã thua thêm bốn trận chung kết kể từ đêm đầy thất vọng ấy tại Munich.
Liệu đây có phải năm Juve chạm tay vào chiếc cúp? Hãy xem thông tin cá cược thể thao mới nhất để biết tỷ lệ cược cho khả năng họ vô địch giải đấu.
Benfica 3-2 Barcelona (1961)
Real Madrid đã vô địch năm kỳ Cúp C1 châu Âu đầu tiên. Một năm trước đó, họ vùi dập Eintracht Frankfurt 7-3 trong trận chung kết, với Alfredo di Stefano và Ferenc Puskas thi đấu bùng nổ.
Barcelona thay thế đối thủ Tây Ban Nha trong trận chung kết năm 1961 và vượt lên nhờ bàn thắng của Sandor Kocsis ngay sau phút 20.
Trước 26.000 khán giả tại Bern, Benfica nhanh chóng vùng lên. Jose Aguas gỡ hòa 10 phút sau bàn mở tỷ số và một pha phản lưới nhà chỉ khoảng một phút sau đó giúp Benfica vượt lên dẫn trước.
Sau khi bị gãy mũi từ đầu trận, tiền vệ Mario Coluna của Benfica vẫn xuất hiện bên ngoài vòng cấm trong một đợt tấn công ở hiệp hai. Khi bóng từ trên không rơi xuống đúng vị trí, ông tung cú vô-lê ngọt ngào nâng tỷ số lên 3-1.
Zoltan Czibor sau đó gỡ lại một bàn, nhưng Barca không thể san lấp cách biệt và đành nhận thất bại 2-3. Gã khổng lồ xứ Catalonia phải chờ đến năm 1986 mới trở lại trận chung kết Cúp C1 châu Âu và đến năm 1992 mới lần đầu nâng cao chiếc cúp.
Hãy xem thông tin cá cược bóng đá mới nhất để biết tỷ lệ cược cho khả năng Barcelona giành chức vô địch Champions League thứ năm trong thế kỷ này vào năm 2020.
*Bản quyền các bức ảnh trong bài viết này thuộc về Alamy*